Monday, November 4, 2013

  • Gã nghiện bỗng nhiên thành... nhà ngoại cảm

    Dù nghiện ma túy vẫn có người tin yêu lấy làm chồng, trải qua bao thăng trầm chiến đấu với ma túy, có lúc vì khát thuốc đã kề dao vào cổ bé gái định cướp, rồi lột xác trở thành nhà kinh doanh, bỗng chốc thành nhà ngoại cảm...
    Câu chuyện về cuộc đời anh Lê Trung Tuấn (Hòa Mạc- Duy Tiên - Hà Nam) đầy ly kỳ và lạ lùng. Chính anh cũng không ngờ rằng, sau bao lần vật vã, chết đi sống lại vì ma túy, tưởng đã hết thì lại như có một sức mạnh vô hình giúp anh đứng dậy.

    Tình, đời như tiểu thuyết

    Nghe anh kể về chuyện tình của mình, chúng tôi có phần ghen tị với anh. Quả là anh rất đào hoa khi luôn có những người con gái đẹp yêu anh hết mình. Ngày ấy (năm 1999) Tuấn là một con nghiện lâu năm, bao lần hứa hẹn, quyết tâm tự cai mà vẫn không được. Anh xin vào trại cai nghiện ở Hòa Bình. Trong một lần được về thăm nhà, anh quen một cô gái ngồi cùng xe, cùng về quê Hà Nam.

    Anh Lê Trung Tuấn đang liên hệ với khách hàng.

    Kể về người con gái tên Hương ấy, trong anh như vẫn có điều day dứt vì cảm thấy mình có lỗi. Hương là một người rất xinh lại hát hay, đã từng đoạt giải nhất cuộc thi tiếng hát của tỉnh Hà Nam và trong top 15 của giải Sao Mai. Trong thời gian anh cai ở trong trại, hai người vẫn thường liên lạc với nhau nhưng Hương vẫn không biết anh nghiện ma tuý.

    Năm 2011, Tuấn ra trại, đoạn tuyệt với ma tuý, tình yêu của hai người càng lớn dần. Dù bị gia đình ngăn cản nhưng Hương vẫn quyết đến với anh. Một đám cưới đơn sơ được tổ chức. Những tưởng Tuấn có được tình yêu với người vợ tài sắc vẹn toàn sẽ quên đi ma túy. Vậy mà chẳng bao lâu sau anh lại trở lại con đường nghiện ngập. Và rồi Hương phát hiện chồng nghiện. Ai cũng nghĩ chị sẽ rời bỏ anh. Nhưng không, chị vẫn chung thủy và tìm mọi cách để khuyên chồng từ bỏ ma túy. Khuyên can bằng mồm không được, chị đã nhảy cầu tự tử, lấy cái chết để chồng tỉnh ngộ. May mắn chị được cứu sống nhưng tiếc thay Tuấn vẫn chẳng thể từ bỏ ma túy. Quyết để chồng cai nghiện, chị Hương vẫn hết lời động viên, khuyên nhủ. Không thấy anh chuyển biến, một lần nữa, chị lại cắt tay tự tử. Được mọi người phát hiện và đưa đi cấp cứu, chị được cứu sống, nhưng Tuấn nghiện vẫn hoàn Tuấn nghiện. Đã dùng hết cách mà chồng không từ bỏ được ma túy, cuối cùng, đầu năm 2002, hai người phải ra tòa ly hôn.

    Vợ bỏ, lại lún sâu vào ma túy, Tuấn thấy xấu hổ khi sống chỉ làm khổ người thân. Một lần lừa mẹ đi vắng, Tuấn bán chiếc ti vi được hơn một triệu đồng và mua hết heroin về pha vào một xi lanh to rồi tiêm thẳng vào tĩnh mạch hòng chấm dứt cuộc đời. Tuấn chết lâm sàng mấy tiếng đồng hồ, gia đình đã chuẩn bị làm ma thì bất ngờ anh tỉnh dậy. Và điều kỳ lạ là từ đó Tuấn đã bỏ được ma túy.

    Sau cái chết không thành, Tuấn may mắn được chị Bằng, người cùng khu phố đem lòng yêu thương. Chị vốn là con của một người anh kết nghĩa với Tuấn. Nhưng chính bố chị Bằng lại cấm đoán bởi không có ông bố nào muốn con mình lấy một kẻ nghiện lại đã một đời vợ như anh. Nhưng anh vẫn quyết tâm yêu chị Bằng. Biết không thể cấm được, một hôm, bố chị Bằng gọi anh đến. Ông xách ra năm lít rượu và một con dao, bảo anh phải đấu rượu. Nếu anh thắng thì sẽ đồng ý gả con gái, còn không, anh phải tránh xa con gái ông. Đó là một kỷ niệm đáng nhớ nhất, cũng là trận rượu quyết định và lâu nhất trong đời anh.

    Không biết có phải tình yêu tiếp sức hay không mà một kẻ nghiện như anh bình thường sẽ không uống được rượu. Vậy mà hôm đó uống từ 9h tối hôm trước đến 5h sáng hôm sau, hai người đàn ông nói với nhau đủ thứ chuyện. Anh vẫn tỉnh, còn bố vợ tương lai sau đó phải đi bệnh viện vì xuất huyết dạ dày. Sau này khi đã cưới chị Bằng, chính bố vợ anh là người luôn tin tưởng và sẵn sàng bán đất để cấp vốn cho anh làm ăn.

    Gã nghiện bỗng nhiên thành... nhà ngoại cảm

    Anh Lê Trung Tuấn trong lần tìm mộ liệt sỹ Trần Văn Dũng và 7 liệt sỹ khác tại Trạm phẫu 24 (Quảng Trị).

    Cơ duyên với... cõi âm

    Ngay từ khi lên ba tuổi, Tuấn đã có những biểu hiện khác thường khiến người nhà khó hiểu. Rất nhiều đêm cậu khóc và cứ nhìn lên đình màn nói chuyện. Cậu bảo, "không muốn chơi với ông đâu nhưng cái bóng đen cứ xuất hiện trên đình màn", và khóc. Mọi người cho là Tuấn bị vía dữ, bà ngoại lại cầm cái quần đen làm phép để đuổi vía đi. Lúc đó mọi người không ai tin Tuấn gặp ma, về sau Tuấn mới biết cái bóng đó chính là ông ngoại hiện về.

    Bẵng đi thời gian dài, thỉnh thoảng cũng có nhìn thấy những bóng đen trong các góc tường nhưng anh cũng không nghĩ đó là người âm. Khi anh sa vào con đường nghiện ngập, nhiều lần trong cơn vật vã, hình ảnh người cậu liệt sỹ (LS) Lương Ngọc Khánh lại hiện về trong những cơn mơ?

    Anh kể rằng chính trong khoảng thời gian chết lâm sàng ngày ấy, anh đã mơ, hay đúng hơn là gặp được người cậu và gặp một số người âm khác. Anh bảo kể, chuyện này có thể nhiều người không tin, nhưng đây chính là cơ sở để anh tìm được mộ sau này. Cậu Khánh luôn đi bên anh và là cầu nối để anh tìm được mộ. Cuối năm 2009, chính người cậu đã hướng dẫn, đưa đường chỉ lối cho anh trong chuyến đi tìm mộ cậu ở Đắc Nông, là ngôi mộ đầu tiên anh tìm được.

    Sau lần ấy, thỉnh thoảng anh lại nhìn thấy bóng người như ảo ảnh. Rồi anh lại hay nghe thấy những tiếng nói vang vọng đâu đó. Ban đầu anh nghĩ mình bị hoang tưởng. Nhưng rồi những hình ảnh, những tiếng nói cứ rõ dần, rõ dần. Một hôm, vào khoảng 5h chiều, khi anh đang ngồi thì bỗng có tiếng nói vọng đến: "Tôi là Phạm Văn Quảng, quê ở Kim Động, Hưng Yên. Nếu lúc 8h tối nay mà có ai gọi đến thì nhờ anh nói giúp để người nhà vào tìm mộ cho tôi...". Đúng 8h giờ kém năm phút hôm đó, có một cuộc gọi nhầm số đến máy của anh. Thử kiểm nghiệm xem đúng hay không, anh hỏi người gọi đến và đúng là người nhà của LS Quảng. Hai ngày sau đó, theo chỉ dẫn của anh, họ đã tìm thấy mộ LS Phạm Văn Quảng ở Vĩnh Linh Quảng Trị.

    Từ sau lần ấy, nhiều người biết chuyện đến nhờ anh tìm, hoặc chính những LS báo cho anh, anh lại báo cho người thân họ đi tìm. Kể về chuyện đi tìm mộ, với anh có biết bao nhiêu là kỷ niệm cũng như trăn trở. Anh luôn coi đó là trách nhiệm nặng nề nhưng vinh quang và anh phải làm để trả nợ những người đã ngã xuống vì nền độc lập.

    Anh kể: Một lần đi tìm mộ các LS ở Nghĩa Hành - Quảng Ngãi (năm 2011). Lúc đó đã tìm được 53 mộ, sau khi đã đào tìm thêm mà không thấy, mọi người dừng lại. Lúc đó bỗng nhiên anh nhìn thấy có mấy chục chiến sỹ đứng ở phía xa như gọi anh và bảo: "Chúng tôi ở đây". Sau một hồi miệt mài tìm kiếm, cuối cùng, họ đã tìm thêm được 40 LS nữa.

    Lại một lần khác, khi anh tìm mộ cho LS Phạm Văn Quỳ quê ở Hoàng Long - Phú Xuyên - Hà Nội. "Theo thông tin từ giấy báo tử thì chú hy sinh ở Long An, nhưng chú lại cứ báo cho anh là nằm ở Quảng Trị, kể các chi tiết đều rất giống với sự xác nhận của người nhà", anh Tuấn nhớ lại. Cuối cùng, bằng khả năng và kinh nghiệm, anh đã xác định được, LS báo tin cho anh chính là người bạn sát vách của LS Quỳ nên biết hết mọi chuyện. Sau hành trình tìm kiếm công phu, anh đã xác định được mộ của LS Quỳ. Đó là kỷ niệm mà anh nhớ nhất và rất vui khi đã tìm đúng.

    Nhưng không phải lúc nào anh cũng tìm đúng mà sai số của anh phải trên 20%. Đó là điều anh rất buồn. Điển hình một lần sai mà anh nhớ mãi đó là khi tìm mộ của LS Nguyễn Văn Xuân, quê ở Yên Dũng Bắc Giang. LS hy sinh bên Lào, anh và gia đình LS đã rất vất vả bao ngày trời, nhưng vì địa hình ở bên đó mênh mông quá nên không tìm được. Điều đó làm anh băn khoăn, đau khổ vô cùng.
  • 0 comments:

    Post a Comment

    Copyright @ 2013 Tin Công Nghệ 8.